500 cảnh bom đạn (thay vì chỉ 1
Phim bắt đầu bằng một câu hỏi lớn, một cuộc tranh luận nảy lửa của tướng lĩnh: Không thể chấm dứt cuộc chiến tranh chỉ bằng những trận đánh du kích với khẩu AK47.
Khắc họa ra chốc lát ấy cho thật con người trong cái lẽ sinh tồn tự nhiên và trong cái lẽ của ý thức đồng đội là một nạm đáng ghi nhận.
Phim chiến tranh lâu nay hay bị cho là giả, là giáo điều, khuôn mẫu… "Những người viết huyền thoại" chưa phải là hoàn hảo, nhưng có thể xem như một trong số ít thí dụ về một bộ phim chiến tranh nếu được săn sóc hoàn toàn có thể đạt được những giá trị về cả nghệ thuật và thương mại.
Cũng lại có hình ảnh cậu bé tên Hùng trở đi trở lại như một hình tượng có sức lay động. Một cảnh khác cũng đầy ám ảnh là cảnh đoàn văn công trở ra Bắc vướng mìn bẫy trong lòng suối. Các vật dụng kim loại, xích sắt vắt trên vai, phuy xăng đang trôi… đều trở thành thử thách sinh tử. 500 cảnh bom đạn, gấp 3 lần so với thường ngày cùng một lối dàn dựng, quay phim tỏ rõ sự săn sóc, sáng tạo.
500 cảnh như chơi thấy) để tạo một không khí chiến tranh thật nhất có thể. Một cảnh trong phim “Những người viết huyền thoại”. Một khuôn mặt "thô ráp", đầy cá tính, chân tình khác hoàn toàn với hình ảnh những chú lính "hiền hiền" mà ta hay gặp… Hà, đội viên văn công cũng được Tăng Bảo Quyên tả với vẻ đẹp giản dị, mạnh mẽ, cùng Nghĩa làm nên cặp đôi dấu ấn.
Trong đó có Hà, tay còn nắm chiếc lá đỏ của rừng Trường Sơn, mà ít phút trước đây cô vừa hẹn Nghĩa, chàng giao liên rắn rỏi: "Đừng chết, hẹn ngày về đến chơi nhà em ở số 16 phố Phan Bội Châu"! Khốc liệt, nhưng không hề khô, khi nhiều chi tiết hài hước của đời lính được khai hoang hiệu quả.
Cũng lại lặng im, những màu áo xanh lần lượt từng người một ngã xuống giữa vòng vây mìn nổ. Ở đây, hy sinh mất mát cũng được diễn đạt trực diện, không né tránh: Vừa mới đây thôi tiếng cười của các cô thanh niên xung phong còn vấn vít nơi ô cửa buồng lái, cùng lời yêu cầu với "bố Dinh": "Để lại cho chúng con mấy anh lính", thì chỉ ít phút sau, cùng tiếng bom, máu của họ đã vương đầy kính xe… Hai cảnh phim mang lại nhiều cảm xúc, trải nghiệm cho người xem là cảnh đoàn đội viên bất động giữa dòng suối với quả bom từ trường trước mắt chỉ chờ kích nổ.
Nghĩa (do Quốc Thái biểu lộ) là một phát hiện xứng đáng của bộ phim. Đạo diễn Bùi Tuấn Dũng san sẻ với Hànôịmới: Đã có 4. Mà theo Bùi Tuấn Dũng thì là từ một ý thơ: "Đến đứa trẻ cũng phải quen bom đạn", tất cho thấy cái đường cùng mà một dân tộc bị dồn nén.
Từ đây, cũng theo bước chân của tướng Dinh, những câu chuyện bi tráng, xúc động về những người viết lên huyền thoại dần mở ra, sống động một hồi tưởng của lịch sử dân tộc… Đó là những người lính gùi xăng bỏng da, cô văn công cầm súng và hát quan họ, là bé gái trong cơn hoảng loạn tìm em, khoảnh khắc trở thành rắn rỏi, hướng nòng pháo về phía phi cơ địch… Phải khẳng định đây thực thụ là một bộ phim chiến tranh với không khí bom đạn rung rinh hầu như suốt 100 phút của phim.
Một bộ phim chiến tranh với 4.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét