Duyên do, có thể vì những núm to lớn của cả êkip được xây dựng trên một kịch bản dở, qua quýt và khô cứng đến khó tin
Để cho dòng xăng được chảy từ Bắc vào Nam, đủ cung cấp "máu" cho xe, pháo, cho những trận đánh lớn đổi thay cục diện chiến tranh. Rất ít phim VN gần đây có được một vai diễn nam tính đến thế.
Trong khi nếu để cho cảm xúc dẫn dắt, với những kỹ năng đã có họ có thể đi rất xa. Và với đạo diễn Bùi Tuấn Dũng, là sức ép phải thực hành một kịch bản đã được duyệt, hoàn toàn không phải của mình. Cách trình bày nhân vật mang hơi hám người hùng Hollywood mà Bùi Tuấn Dũng áp đặt cho nam diễn viên trong các phim trước của anh như Minh Tiệp trong Hà Nội Hà Nội , rạng đông trong Vũ điệu tử thần có vẻ hơi quá sức diễn viên thì lần này đã tỏ ra thành công với Trương Minh Quốc Thái.
Tuy nhiên, trong tương quan giữa một nhân vật "đời thường - cấp thấp" như Phúc với một nhân vật mang tính lý tưởng, có tầm quan yếu như tướng Dinh, vị tướng trong phim mới chỉ trình bày được sự gần gụi và từ tâm, chứ chưa bật ra được cái sắc sảo, quyết đoán, nhiều khi phải quyết liệt của một vị tướng mặt trận.
Chuyến đi vượt Trường Sơn từ Bắc vào Nam của ông đã giúp Quân ủy trung ương tìm được phương thức hợp lý nhất để mở con đường kỳ diệu dưới lòng đất - đường ống xăng dầu - đưa xăng dầu vào Nam thay cho cảnh những người lính gùi xăng bằng bịch nilông trong balô, bị xăng ngấm vào thịt da, nhiễm độc chì, toàn thân lở loét, sần sùi sẹo.
Nhưng có thể nghĩ tới một duyên cớ xa hơn: toàn bộ những cái "chưa tới" sau những rứa hết sức kia là do xuất hành điểm, cả nhà đầu tư lẫn nhà sinh sản (Hãng phim truyện VN) đều biết mình đang làm một bộ phim "chính thống", và cái tiêu chí "an toàn" để có thể cầm hơn 8 tỉ đồng ra khỏi kho bạc đưa xuống đoàn làm phim đã khiến tất thảy sự "chừng mực" bó những xúc cảm của nghệ sĩ vào một cái áo quá chật: một bộ phim tuyên truyền.
Tướng Dinh (Hoàng Hải) điềm đạm, chất phác, thương lính, là vị tướng trước nhất của quân đội vượt Trường Sơn bằng đường bộ vào Nam (người xem có chút kỷ niệm về chiến tranh dễ dàng nhận thấy hình bóng của vị tướng huyền thoại Đồng Sỹ Nguyên - tư lệnh Binh đoàn Trường Sơn 559).
Một góc nhìn mới và rất cụ đưa người xem đến với một hiện thực chiến tranh mới: không có chiến dịch lớn trập trùng quân đi như sóng, không chiến công hiển hách; chỉ có bản lĩnh, lòng ham sống và kỹ năng phi thường để sống sót qua bom đạn, hoàn tất nhiệm vụ; chỉ có rất nhiều máu, rất nhiều cái chết, muôn hình vạn trạng kiểu chết của những người lính cả hai bên.
Nhưng, lại nhưng, điều đọng lại rút cuộc của Những người viết huyền thoại không phải là toàn bộ những cái đẹp cái hay trên đây, cơ mà là một cảm giác dang dở, hơi nửa vời, chưa "đã". Trung úy Phúc (Trương Minh Quốc Thái) là nhân vật hoàn toàn mang dấu ấn cá nhân chủ nghĩa của đạo diễn trẻ Bùi Tuấn Dũng: ngang tàng, thiện xạ, giỏi võ, gan liền trước bom đạn và rất chung tình dù chỉ mới chớm yêu.
Trương Minh Quốc Thái với vai trung úy Phúc đầy nam tính trong phim Những người viết huyền thoại - Ảnh đoàn phim cung cấp Thở phào, vì áp lực của việc gần ba năm không có một bộ phim nào được thực hiện từ ngân sách nhà nước sau vụ Cục Điện ảnh để thất thoát 40 tỉ đồng, vì áp lực của quan niệm "cầm tiền tấn đi đốt" khi làm phim chiến tranh.
Với một êkip làm việc "thuộc" nhau và cùng trong những cụ vượt bậc cho một bộ phim mang nhãn "quốc doanh", đạo diễn Bùi Tuấn Dũng, giám đốc hình ảnh Lý Thái Dũng và kỹ sư âm thanh Bành Bắc Hải đã cho thấy: sự non yếu về kỹ thuật không phải không thể khắc phục trong phim Việt nếu thật sự muốn. Bộ phim là câu chuyện đầy chất huyền thoại về những người lính đặt đường ống xăng dầu vượt Trường Sơn trong chiến tranh.
Kỹ thuật tiếng nổ, bom mìn tại hiện trường và kỹ xảo âm thanh, hình ảnh trong phim với những cú nhao của máy bay, những vòng lượn của trực thăng trong "Thung lũng chết", những pha đọ súng ngoạn mục và những màn võ thuật đẹp đã góp một phần rất quan trọng tạo nên độ "thật" cho Những người viết huyền thoại, tránh cho phim bị "giả" - một nhược điểm cố hữu tồn tại từ ngày đầu của điện ảnh VN.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét