23 nhà nước, rất nhiều ông thầy và rất nhiều tờ báo gần gũi Quyến vẫn có thói quen tâng bốc, tô hồng Quyến đó sao? Và chẳng phải chính sự tâng bốc, tô hồng đó đã sớm khiến Quyến không còn là Quyến – cái thằng Quyến ít nói thời chưa nức tiếng, cái thằng Quyến trong trẻo thời chăn trâu như trong ký ức của người mẹ thân sinh ra Quyến đó sao? Có lẽ thấu hiểu điều này hơn ai hết nên khi một số dụng cụ truyền thông bắt đầu có trình diễn
19 hiện nay thì ngay thức thì bầu Đức đã đăng đàn cho biết: “Đừng đưa các em, các cháu lên mây”. Hồi ấy đời U. League, những cầu thủ được giáo dục phải “tôn thờ bóng đá đẹp” giờ sống chung với những giải đấu mà các cầu thủ đối phương chỉ nhăm nhe “chém” mình thì những cầu thủ đầy hẹn liệu có bị biến thái, và cái công nghệ đào tạo ra họ liệu có bị phản tác dụng hay không? đành rằng các cầu thủ ấy là con của bầu Đức, đành rằng ngay cả khi họ khoác áo đội tuyển U.
Điều đó có nghĩa, khả năng xuất ngoại, khả năng được chơi bóng ở một môi trường chuyên nghiệp hơn, tối ưu hơn so với môi trường bóng đá Việt Nam của lứa U.
Thực tại thì có những cầu thủ đã chìm, thậm chí là chìm nghỉm (Lâm Tấn, Như Thuật…), có cầu thủ lóe sáng nửa vời (Ánh Cường), nhưng cũng có người sáng chói, sáng tới mức lộng lẫy trang trí, mà Văn Quyến là cái tên điển hình. 19 Việt Nam đã xác lập những hình ảnh tuyệt đẹp, nhưng nói như bầu Đức thì “đừng đưa tụi nhỏ lên mây”… Hãy thử tưởng tượng, một ông thầy đồng lõa với việc phù phép một chàng trai 18 tuổi thành một đứa bé U.
Thế nên nhìn những đứa con bầu Đức đang chơi tưng bừng trong màu áo đội tuyển U. Mặc dầu kế hoạch vỡ vào phút chót nhưng người ta vẫn tin chắc chắn rằng những cầu thủ này rồi sẽ trở nên những ngôi sao sáng của một nền bóng đá. 19 nhà nước, có nghĩa vụ bảo vệ màu cờ sắc áo Quốc gia thì xét cho cùng, họ vẫn là chủ lực quân của bầu Đức, nhưng nếu chỉ có một mình bầu Đức thì chắc chắn những đứa con ấy cũng không thể phát triển một cách đàng hoàng như người ta chờ mong.
19, thậm chí là U. 16 của thế hệ Văn Quyến ngày xưa tầm cỡ hơn hẳn giải quán quân Đông Nam Á của thế hệ U. Ai cũng biết, công nghệ ấy được thực hành với sự hợp tác giữa ông bầu Đoàn Nguyên Đức với CLB lừng danh Arsenal, và với công nghệ theo chuẩn châu Âu ấy, các cầu thủ nhí vừa được dạy đá bóng, vừa được dạy văn hóa, vừa được uốn trở thành cầu thủ giỏi, vừa được bồi đắp trở thành một nhân cách tốt.
16 ngày xưa với lứa U. 16 đầy hy vọng ấy, những con người được kỳ vọng là sẽ nâng cấp cả một nền bóng đá ấy rốt cuộc người hỏng chuyên môn, người hỏng tư cách. 19 nhà nước, bên cạnh niềm vui thế tất, người ta chẳng thể không phấp phỏng với một câu hỏi: những đứa con xuất sắc ấy rồi sẽ trưởng thành, sẽ vào đời, sẽ hòa nhập ra sao? Trong đời thường, chúng ta vẫn nghe một câu đại loại: “Nếu có bản lĩnh, bạn có thể hòa nhập chứ không hòa tan”.
Và cứ tưởng tượng tới cái cảnh những con người được đào tạo theo công nghệ châu Âu giờ phải sống chung với những màn trò V. Nhưng kinh nghiệm thực tại cho thấy, nếu chỉ có bản lĩnh và thuần tuý chỉ có như thế, chứ không có sự hỗ trợ của cả một guồng máy, một môi trường thì con người ta chưa kịp hòa nhập rồi cũng sẽ hòa tan (thậm chí là phải cố học cách hòa tan) để khắc khoải sinh tồn.
# “Bốc thơm” đội tuyển U. Tốt, cuộc sống chỉ bi kịch khi người ta không tìm thấy một thực tại để bám víu, một mai sau để hy vọng.
16 thì sau này lớn lên, đứa bé ấy bội nghịch lại thầy, ký vào lá đơn đòi sa thải thầy cũng là một điều hoàn toàn logic. League, ở giải hạng Nhất Quốc gia
Nhưng dẫu có 2 sự dị biệt căn cơ, bản lề ấy thì giữa hai lứa trẻ tuấn kiệt vẫn có những điểm chung, và đấy là những cái chung cực kỳ đáng sợ. 19 này là U. 19 với cốt cán Hoàng Anh Gia Lai hiện thời có những sự khác biệt căn bản, mà căn bản nhất chính là… sự trung thực về tuổi tác.
Và trong cam kết giữa Hoàng Anh Gia Lai với Arsenal thì cầu thủ số 1 của mỗi khóa sẽ thuộc toàn quyền sử dụng của Arsenal.
16 với nòng cốt Sông Lam ấn tượng đến nỗi các quan chức VFF đã tính đến chuyện giữ nguyên lại cả một bộ khung để đào tạo dài hạn. 19 thật, chứ không phải là những cầu thủ 20, 21 tuổi nhưng đã được làm lại giấy má để khoác áo U. Đầu tiên là điểm chung về sự non nớt của tuổi trẻ, cái tuổi mà con người ta rất dễ ảo mộng vào một tẹo thành công ban sơ, và từ một chút thành công ấy nghiễm nhiên nghĩ rằng mình xứng đáng được gọi là “sao”.
Nhưng kết cục của Văn Quyến ra sao, những gì mà Văn Quyến đóng góp và những gì mà cậu ta phá hoại trong màu cờ sắc áo Quốc gia là điều mà khỏi cần nói lại. Bởi một mình bầu Đức cũng chẳng thể thay đổi cả một môi trường.
Hiện giờ ai cũng tin U. 16, U. Và khi cái “logic dối trá”, cái logic về cho và nhận, về trồng và gặt cứ lặp đi lặp lại thì cả một nền bóng đá sao tránh khỏi tình trạng hỗn quân hỗn quan? Ngoài vấn đề tuổi tác, cũng có một sự khác biệt quan yếu giữa lứa U.
19 bây giờ là có thật. Trong khi ĐT U. Chẳng phải ngày Văn Quyến mới nổi cho đến cái ngày Quyến nên danh rồi phạm tội ở đội tuyển U. Nếu những Văn Quyến, Ánh Cường… là sản phẩm điển hình của công nghệ đào tạo trẻ Sông Lam – cái công nghệ mà ở đó các tuyển trạch viên không ngại sạo sục tới các huyện xa xôi trong tỉnh để tìm tài năng, và suốt quá trình đào tạo chỉ chú trọng đến phần “tài” thay vì phần “nhân” thì lứa U.
16 của 13 năm trước từng oanh liệt thắng cả Trung Quốc, và khiến cho những đối thủ như Nhật Bản, Iran có nhiều phen… mướt mồ hôi. Các cầu thủ U. Nhưng dù gì chăng nữa thì U
19 (xin không kể ra những cái tên cụ thể) đã bắt đầu được quan tâm chú ý, khi chỉ một chấn thương nhỏ, một cụt nhỏ của những cầu thủ này đã ngay lập tức được dư luận xầm xì mổ xẻ thì lời khuyên của ông Đức liệu có được thực hành một cách xác đáng hay không? hẳn nhiên, trong quá trình giáo dục đào tạo một cầu thủ, công nghệ đào tạo vàng anh Gia Lai JMG đã dạy các cầu thủ cách xử sự với dư luận, với truyền thông, báo chí sao cho phải đạo.
Nhưng từ một tương lai hy vọng đến một mai sau được hiện thực hóa lại là một khoảng cách, và hình như cái khoảng cách ấy vẫn là một thách thức vĩ đại đối với nền bóng đá đương đại này. Hơn 6 năm về trước, khi bắt tay hợp tác với Arsenal để xây dựng một trong những học viện bóng đá chuyên nghiệp, tiên tiến nhất ở khu vực Đông Nam Á, bầu Đức đã nghĩ tới chuyện đưa các cầu thủ ra châu Âu thi đấu.
16 khi ấy thì lứa U. 19 hiện thời chỉ quẩn chiến thắng những đối thủ trong khu vực như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Myanmar thì Đội tuyển U.
19 giờ, đó là sự dị biệt về công nghệ đào tạo. Nếu xét ở giác độ tầm cỡ thì rõ ràng Vòng chung kết U. So với lứa U. Phần còn lại, vẫn sẽ thi đấu ở V. Nhưng vấn đề là từ giờ trở đi, khi một vài cái tên của đội tuyển U.
23 vẫn luôn là những tụ họp cá thể phong thanh, not nớt trước biến thiên cuộc thế. 17 hay U. Đừng tưởng đây là chuyện nhỏ, bởi với những Đội tuyển U, dẫu là một đội bóng địa phương hay một đội bóng cấp Quốc gia thì sự trung thực hay không chân thực về năm sinh, độ tuổi ảnh hưởng tối quan yếu tới quá trình hình thành tư cách của các em sau này. Ông Đức nói đúng, không thể đưa tụi nhỏ lên mây.
Nhưng Có lẽ cái sự thật ấy cũng chỉ xảy ra với một số lượng các cầu thủ nhỏ bé (nhỏ bé tới mức có thể đếm trên đầu ngón tay) mà thôi. 19 bây giờ lại là sản phẩm tiêu biểu của công nghệ đào tạo vàng anh Gia Lai JMG. 19 hay kể cả U. 16.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét