Cá mè cùng những loại rau trái để chế biến món canh cá mè
Chày… Ngày ấy. Không có kỹ thuật cho cá đẻ như bây chừ. Người làm ăn buôn bán nhỏ rất eo sèo ăn cá mè. Cá giống hớt bọt trứng ngoài sông Hồng.
Sông Đuống mang về ươm thành cá bột. Con trẻ Hà Nội những năm ấy có cách câu trộm cá mè rất đặc biệt. Thế nhưng đã có một thời kì dài khi còn chiến tranh bao cấp chính cá mè là thực phẩm quan yếu của dân thành thị.
Trê. Ngoài việc mê tín dị đoan ra người ta còn cho rằng thứ hạng của hạng người nào đó thì mới ăn cá mè. Nước mắm tỏi ớt giấm lan man cay mắt. Không phải Hà Nội không biết làm mà chỉ vì thiếu rau gia vị có đến gần 30 loại lá. Tỉ mẩn ngồi chẻ từng ngọn rau muống ngâm vào nước muối nhạt xoăn tít.
Đầu trôi môi mè. Chưa con cá nào kịp có trứng. ĐỖ PHẤN. Chuối. Chúng nuốt tất những vật thể hữu cơ có trên mặt nước làm cho những trắm chép ăn sâu thường bị mất mồi chậm lớn.
Có rất nhiều món ăn được chế biến từ cá mè nhưng thân thuộc nhất thì chỉ nấu riêu cá mè cà chua. Trắm. Dùng lưỡi câu ba tiêu. Cán bộ nông lâm đuổi là ném cả bộ đồ câu xuống hồ.
Giờ thì mè trắng. Trôi. Không bao giờ có món cá mè trên mâm cỗ Hà Nội. Nhắm với vài miếng môi cá mè béo bùi thơm ngậy là quên hết mình thuộc hạng nào. Giấm bỗng có thể tạm gọi là món ngon ở Hà Nội. Đã nói đến cá nước ngọt bán ở mậu dịch bằng tem phiếu là nói đến độc nhất vô nhị một loại cá mè.
Quảng Ngãi Cá mè ăn nổi và tạp. Chưa bao giờ có cá rô. Thứ hạng là mãi mãi” là gì.
Cá mè chóng lớn. Vả. Quăng và giật theo luồng cá nổi. T. Món gỏi cá mè đặc sắc nhất phải xuống thái hoà mới có.
Thành ngữ mà dân thể thao quốc tế chẳng bảo “Phong độ trợ thì. Người ta đã cấm thả cá mè và cho cá ăn ở vài hồ nước trong thành thị. Mặt thỗng thễnh như người vô can. Nhiều người còn kiêng hơn cả thịt chó. Chép. Rượu trắng vùng Chương Xá - Hưng Yên rót ra đổ mồ hôi quanh miệng chén như mày ngô lấp lánh.
Ăn cá mè hàng mấy chục năm liền dân phố không bao giờ thấy trứng. Ảnh: Đ. Qua ngần ngại sợ đồng hạng “cá mè một lứa” với lớp dưới bần hàn thánh thần? Thành ngữ dân gian Cá mè một lứa có xa vắng định hướng không nhỉ? Thế nhưng. Lớp người no đủ. Trên ắt các hồ ao nội ngoại ô Hà Nội đều thả nuôi cá mè. Vẫn có thành ngữ dân gian khác nói về độ ngon của cá mè.
Nuôi một năm trong hồ là bắt lên đem bán. Vài miếng môi cá mè nấu riêu chưa thể làm lung lay thứ hạng của bất cứ ai. Một ống bơ cước và đoạn cần trúc ngắn cơ động. Mè hoa ê hề ngoài chợ không phải mua bằng phiếu nữa nhưng cũng hiếm người mặn mà.
Có ngày nhấc lên bờ hàng chục cân cá mè. Ngày nắng tháng bảy ra chợ xách về chiếc đầu cá mè hoa to bằng cái quạt giấy nấu nồi riêu dấm bỗng ngát thơm. Lứa trẻ quăng ba tiêu bắt cá mè ngày ấy ở Hà Nội hiện giờ cũng đã “khụ khị” đứng hít thở khí trời bên hồ Hoàn Kiếm mà nhớ lại một thời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét