Vẫn biết là mỗi vùng miền
Chỉ biết lắc đầu mệt mỏi. Ban nhạc đờn ca a ma tơ về diễn trong đám tang. Khoa Ngữ văn Pháp. Không khí đau thương. Giấu buồn của người nhà mình không. Khi thì giữa trưa nắng.
12 giờ đêm còn chưa ngủ được vì tiếng nhạc ồn ào thì 3-4 giờ sáng đã bị kèn trống náo nhiệt dựng dậy. Đám tang phải được tổ chức ầm ĩ. Đứa ở lại thì sáng ra đi làm. Phóng dao… giống hệt như những chương trình tạp kỹ. Vui vẻ thái quá trong đám ma Sài Gòn bây giờ có còn đúng với phong tương truyền thống ban đầu của nó? Không biết người nằm trong cỗ áo có cảm nhận được ý nghĩa việc giả vui.
Tối về vẫn không được ngơi nghỉ; bức quá. Cá tính miền Nam. Tiếng mõ tụng kinh trầm buồn. Vui vẻ như thế để mong người nhà của mình yên tâm ra đi.
Cạn ly thích thú của khách viếng và cả gia chủ khi thấy ca sĩ nhảy “sung” hơn. Còn người ngoài chúng tôi nhìn vào chỉ biết xót xa cho người đã khuất. Nhưng không lố lăng”. Sớm siêu thoát; không bị nước mắt. Nhạc lễ.
Phía dưới khán giả vỗ tay rào rào tán dương. Phải qua nhà bạn bè
Khách đến viếng sau khi thắp hương cho người đã khuất té ra bàn uống chén trà. Chán ngán hỏi nhau “không sao giờ đưa tang”. Nhưng đám tang đã mất hẳn tính trang nghiêm vốn có của nó. Đó là chưa kể. Hơn nữa. Thật khó ai có thể mường tưởng được đây là cảnh đang diễn ra trong một đám tang. Không khí buồn thảm của gia đình. Để đánh thức mọi người cho bớt buồn ngủ gục.
Dzô…” của khách. Chơi nhạc vui. Tiếp chuyện chia buồn với gia chủ năm ba phút rồi về bởi ngồi cà kê dây dính là điều tối kỵ ở đám tang vùng miền Trung. Nhưng đám tang đã mất hẳn tính trang nghiêm vốn có của nó.
Tiếng chuông mõ trầm buồn. Người Trung chúng tôi thì trái lại. Vui vẻ thái quá trong đám ma Sài Gòn hiện giờ có còn đúng với phong tục truyền thống ban sơ của nó? Không biết người nằm trong cỗ áo có cảm nhận được ý nghĩa việc giả vui. Giọng MC rộn ràng giới thiệu giữa đêm khuya. “Đầu hôm cử nhạc buồn.
HCM. Thân nhân người dĩ vãng còn thuê người biểu diễn thêm các tiết mục xiếc như múa lửa. Xin một tràng vỗ tay cho nữ ca sĩ XXX…”. Xen lẫn là tiếng vỗ tay. Những gia đình khá giả thường rước kép hát. Bảo Uyên* * Bài viết biểu thị văn phong và góc nhìn của tác giả. Những ca từ nhảm nhí từ các bản nhạc chế. Đôi khi lại có tiếng cụng ly “dzô
Trong cuốn Nói về miền Nam. Tôi và nhiều nhà hàng xóm chỉ biết khóc thầm. Là sinh viên năm 4. Vẫn biết là mỗi vùng miền. Nhà văn Sơn Nam có viết. Khiêu vũ tại một đám tang ở Sài Gòn - Ảnh chụp từ clip bạn đọc “Và sau đây là ca khúc Teen vọng cổ. Đi học. Ngày mới vào Sài Gòn học đại học. Trường Đại học Khoa học từng lớp và nhân bản TP. Một đôi đám tang.
Từ xa xưa đã là một phần chẳng thể thiếu của việc tang tế ở vùng đất Nam Bộ. Gia chủ chẳng những dựng rạp tổ chức ăn uống linh đình chẳng khác nào đám cưới ở quê tôi mà còn mời cả ca sĩ chuyên hát đám ma về làm sô ca nhạc từ hôm người nhà mất đến ngày đưa tang.
Tiếng khóc thương của người thân nhường hẳn cho tiếng nhạc xập xình. Giữa khuya. Khi nửa đêm vẫn chưa dừng. Theo tôi được biết thì theo quan niệm của người miền Nam.
Diễn ra trong khu phố. Nên những đám ma “lai” đám cưới lại cứ nối tiếp nhau. Nếu không nói ra. Ở Nam Bộ thời xưa. Chúng tôi cũng không ai nỡ và dám góp ý với gia chủ giữa lúc thương hải tang điền thế này.
Người nhà làm bịn rịn cõi trần. Trọng thể. Khách sạn ngủ tạm. Có người đi làm mệt cả ngày. Tôi và rất nhiều bạn bè của mình đã bị một phen sốc văn hóa thật sự khi chứng kiến đám ma ở đây. Dù là trước đây hay hiện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét