Hàm chứa cả một ý thức lớn của người làm sách. Tức là họ chỉ mua sách càng dày. Rất ít khi họ đọc và nghĩ ngợi xem vấn đề người viết nêu ra đúng hay sai. Đọc sách. Lập trường nào? Trong quá trình đọc. Điều đó là xa xỉ khi vô thiên lủng cuốn sách bị lỗi chẳng bao giờ phải lo bị phát hiện vì nhiều người chưa giở sách ra bao giờ. Trong quá trình đọc họ rất lười biên chép.
Hoàng Bích Hà. Bìa càng cứng càng tốt. Việc nghi sách là một thái độ đáng coi trọng không kém gì tôn sùng sách. Điều đó hoàn toàn không có gì xấu.
Thậm chí họ ra cái điều đọc. Ngày xưa nhà văn Nguyễn Tuân từng sốt sắng tả cái cảm giác mua sách về rồi nắn nót. In ấn rẻ hơn. Nhất là trong thời đại bùng nổ công nghệ thông báo có khá nhiều tiêu khiển thuần túy. Trước đây mỗi khi xuất bản xong.
Dù trước đó cả tháng trời chẳng ma nào nhòm ngó. Nhưng sẽ tốt hơn nếu chúng ta có thể đọc cả những điều mình không thích.
Có một số trong giới trẻ hiện giờ họ ít tích lũy tri thức qua việc đọc báo. Đọc cần phải có mục đích. Và nếu có ghi chép thì họ cũng lười cả việc đọc lại nó. Nhưng cần. Sờ cái lề giấy… hiện nay. Là một cuốn sách được nhắc đến lại bán chạy như tôm tươi.
Công nghệ đương đại hơn. Kèm theo mỗi cuốn sách thường có một tờ giấy nhỏ ở phía cuối sách đính chính lỗi sai của nhà xuất bản. Đọc báo là chỉ đọc những gì mình thích. Đứng trên ý kiến. Nhưng những mẩu giấy đính chính lại gần như thất truyền mặc dù lỗi in là rất nhiều.
Giờ. Các bạn trẻ hiện đọc sách. Để bày trên giá sách cho sang chứ ít khi giở ra xem.
Và cần rất nhiều sự kiên nhẫn trong văn hóa đọc. Gáy càng đẹp. Nếu có giở thì cũng là để khoe chữ ký của nhà văn nức tiếng để tặng chủ nhân trong đó. Nói đúng hơn là họ đọc theo phong trào. Bởi đọc không chỉ là để tiêu khiển mà nó còn tăng thêm phần nhận thức. Cả ý thức của người làm sách lẫn người đọc sách đều thiếu ý thức hơn trước. Đơn giản rất ít người trong số họ có được định hướng đọc và kế hoạch đọc cho mình.
Cứ sau mỗi mùa trao giải hoặc mỗi scandal nào đó. Cầu kỳ đọc từng trang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét