Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Đạo diễn Đỗ Thanh Hải: Cái gì khó tiêu thụ thì sẽ tự chia sẻ ngay mất đi.

Cá nhân anh sẽ có những góp ý san sớt như thế nào? Đây là một câu hỏi quá lớn và tôi chỉ có thể nói như thế này: điện ảnh là môn nghệ thuật mà ở đó cho thấy trình độ thẩm mỹ và tư duy nghệ thuật dựa trên một nền tảng văn hóa

Đạo diễn Đỗ Thanh Hải: Cái gì khó tiêu thụ thì sẽ tự mất đi

Về mặt nghệ thuật. Đạt Oscar năm 1999 (đạo diễn Roberto Benigni). Nhưng lâu dài để quyết định mua vé.

Tuy nhiên nếu khán giả cứ xem mãi loại thể hài thì sở thích sẽ đi về đâu? Bởi rõ ràng. Tôi không cho rằng “phim hài không mang lại điều gì”.

Đáp ứng được nhu cầu xem phim. Nếu anh Hoài Linh xuất hiện trong phim nào. Các bộ phim này không thể chinh phục được người trong giới và công chúng thông đạt điện ảnh.

Đồng thời. Nếu khán giả không có sự tuyển lựa thể loại phim Việt nào khác ngoài phim hài thì chúng ta cũng không thể trách khán giả. Có người coi làm phim là một nghề để kiếm tiền. Cần phải quan hoài đến việc phát triển một nguồn nhân lực làm điện ảnh chuyên nghiệp. Hãy thử làm một phim hài đủ để gây cười với một nội dung ý nghĩa sẽ thấy làm dạng phim này rất khó.

Bên cạnh một số ít những bộ phim đủ sức cuộn khán giả bởi chất lượng thực thì phim Việt giờ đây đang ngày một đi xuống với việc nhiều nhà làm phim phía Nam chọn giải pháp làm phim hài.

Vấn đề là chúng ta cần xem lại xem các nhà làm phim hiện đang làm hài theo dạng gì? Chúng ta có một hội đồng giám định phim xét duyệt xem phim đó có bảo đảm chất lượng và các yếu tố chiếu rạp không.

Phim hài không mang lại được điều gì. Tương tự Chẳng thể lấy thước đo doanh thu của phim tạo ra với giá trị nghệ thuật. Kim Anh. Doanh thu tiền tỷ như chơi. Anh ấy có thể kiếm tiền từ sự lao động chính đáng của mình. Theo anh việc tràn ngập phim hài như hiện giờ phải chăng báo động tình trạng “không hài khó cạnh tranh”? Thực trạng này cho thấy: Nhu cầu thị trường và sở thích khán giả đang chọn lựa loại thể phim tiêu khiển.

Họ sẽ phải chọn lựa phim có giá trị. Song song nó cũng là loại hình tiêu khiển có tính thương nghiệp cao. Điều này thấy rõ trong vài năm gần đây. Đồng thời. Nếu thấy nó không đóng góp gì cho nền điện ảnh có giá trị hơn thì phải hỏi họ là tại sao vẫn đồng ý cho các bộ phim đó ra rạp.

Có giá trị nội dung nhưng phải đáp ứng được thị hiếu khán giả. Nhưng rõ ràng về mặt nghệ thuật.

Vậy khi Hội đồng đã đồng ý thì có nghĩa họ cũng đủ lý luận để khẳng định: chất lượng phim đạt để công chiếu rộng rãi. Nhưng tôi tin là trình độ khán giả bây chừ đã nâng cao. Giải pháp này có thể giải quyết vần đề kinh dinh trước mắt. Nội dung được tôn qua các giải thưởng điện ảnh uy tín. Với những diễn viên trong nước. Và câu hỏi: điện ảnh sẽ đi về đâu với các phim như vậy thì cũng nên hỏi Hội đồng duyệt.

Chẳng thể bắt anh ấy ngừng đóng phim khi bộ phim đó đủ điều kiện sinh sản. Họ vẫn tuyển lựa phim hài Việt Nam để xem vì còn giữ sự yêu thích với phim Việt. Nhìn vào diện mạo phim cuối năm nay có thể thấy rõ phim hài đang chiếm thế thượng phong trên màn ảnh rộng. Điều này cũng phản ánh sự can thiệp của điện ảnh quốc gia chưa nhiều.

Con người luôn là yếu tố quan yếu để tạo ra các tác phẩm nghệ thuật. Trách chăng là điện ảnh chúng ta vẫn chưa có được nhiều tác phẩm đạt chất lượng. Có hệ thống. Phim nào cứ có diễn viên Hoài Linh là phim đó có doanh thu ngất nghểu.

Có người thích sáng tạo ra các tác phẩm để được tôn vinh. Còn khi nó không vi phạm. Nhưng cái gì nhiều mà chất lượng không cao sẽ tạo ra sự bội thực và dẫn đến việc khán giả thấy phim Việt Nam không có nhiều giá trị. (TGĐA) giờ. Tôi tin là anh Hoài Linh khi nhận lời đóng các phim đó không xác định là mình làm phim này để tranh giải diễn viên xuất sắc trong các Liên hoan phim.

Giúp cho thị trường chiếu phim sôi động. Phim đó ăn khách thì đó là điều đáng mừng vì chúng ta còn những nghệ sỹ đủ sức lôi cuốn khán giả lớn như vậy.

Chiếu rạp và qua đó. Phát triển thế nào thì trước hết hãy xác định rõ tính mục đích mà nền điện ảnh đó cần đeo đuổi.

Điện ảnh thế giới cũng chỉ có số ít các bộ phim hài có giá trị nghệ thuật. Mặc cho kịch bản nghèo nàn và một đạo diễn không phải quá xuất sắc.

Thiết bị. Và nếu các phim đó không vi phạm thì chẳng thể cấm. Lúc đó câu chuyện lại nằm ở khía cạnh khác.

Vẫn đem lại lợi nhuận thì người ta còn sản xuất. Cá nhân tôi nghĩ: thị trường và khán giả sẽ tự điều tiết. Đó là quan điểm sáng tác và làm nghề. Tiền bạc… Vậy theo anh. Nhiều nhà sản xuất chuyển hướng sang làm phim hài tiêu khiển đang được xem là đường đi khôn khéo bởi đó là “lối đi an toàn”.

Anh có thấy đó là một nghịch lý? không thể tranh luận xem thế nào kịch bản nghèo nàn hay sâu sắc. Thành ra. Cá nhân chủ nghĩa anh cầu mong vấn đề này như thế nào? Nếu sống mãi với phim hài nhảm thì điện ảnh chúng ta sẽ đi về đâu? trước nhất. Có thể lúc này. Trái lại. Kể từ khi điện ảnh Việt Nam rẽ sang hướng tiêu khiển. Trước mắt chúng ta cần đầu tư vào đâu và đầu tư như thế nào? Như tôi đã nói.

Dần dần quay sang lựa chọn phim nước ngoài để xem. Đơn giản là một hợp đồng công việc theo nhu cầu thị trường.

Nhàm. Giải trí của khán giả. Không tính đến sự dễ dàng từ khâu kiểm duyệt thì đầu tư ít nhưng thành công ngoài trông mong. Chúng ta cũng có luật điện ảnh quy định rõ ràng các điều khoản. Họ không dễ dãi đến mức hài lòng những thứ nhảm nhí tồn tại mãi.

Vấn đề đặt ra là “Liệu phim hài có phải là giải pháp trợ thời hay cũng có thể biện pháp cứu cánh điện ảnh Việt”? TGĐA đã có buổi nói chuyện với đạo diễn Đỗ Thanh Hải về vấn đề này. Thực tế là phim hài nhảm đang thắng thế. Đang để thị trường tự điều tiết.

Để tìm giải pháp cho hướng đi của điện ảnh ngày hôm nay. Cũng cần nhìn thấy sự thiếu hụt của những tác phẩm điện ảnh được làm nghiêm chỉnh. Song song cũng chỉ phản ánh một khu vực khán giả phía Nam. Văn hóa chỉ có thể được tạo ra từ con người chứ không bao giờ đến từ công nghệ. Cái gì khó tiêu thụ thì sẽ tự mất đi.

Gần đây nhất là Life is beautiful.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét