Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Phận người cùng đọc lại Việt ở đai bão.

Nhưng cuộc sống quá cơ cực khiến sáu người trong số họ phải về nước

Phận người Việt ở vành đai bão

Chị Lan cùng chồng vay 4 chỉ vàng với 90. Phú Yên. Người Việt ở Philippines không nhiều.

“Con lớn tôi phải nghỉ học từ sau địa chấn. Đã hơn một tháng. Người mẹ và ba đứa con nhỏ không còn nhà để ở bởi cơn địa chấn 5. Chị Nguyễn Kim Phụng đã sang Philippines 10 năm theo đường lấy chồng.

Nhưng gặp được họ thật khó vì hồ hết đều mưu sinh ngoài đường. Chúng tôi gặp chị Phụng lúc trời đã gần về tối nhưng chị vẫn chưa ăn gì. Nước sạch. Giờ nhà cửa thế này không có ai đưa nó đi học được. “Gặp hồi cùng quẫn quá. Về lại trắng tay?” - người đàn ông quê Phù Cát.

Lẽ nào ra đi nợ nần. Cái chòi gồm vài tấm tôn mục che mưa che nắng và nằm sát bên đầm cỏ hoang bốc mùi hôi thối và muỗi mòng. Ngư gia một thời Huỳnh Sang tìm đến Philippines mong tìm nhịp đổi đời. Bé có bộ mặt thuôn. Phú Yên. Cách bán dạo ở xứ người này khác hẳn với kiểu hàng rong ở VN. Còn chị Phụng muốn về cũng không được vì không biết kiếm đâu ra tiền để mua vé máy bay.

Cứ “sáu tháng mần. “Ngôi nhà” cũng không có nhà vệ sinh. 000 peso. Nhưng tất cả đều trắng tay! Khách nợ số thì chết. Bohol hôm 15-10 làm hỏng mái nhà tranh là quán nhỏ nơi chị kiếm sống ở thị thành Madaue giáp Cebu.

Có ngày rất ít hoặc chẳng được đồng nào và sợ nhất là bọn cướp “bắn trước. “Sống bên đây nặng nhọc lắm. Không nhà. Cùng với các con đang ở trong căn lều rách nát - Ảnh: Quốc Việt Rời quê nhà Tuy Hòa. Cướp sau” ở sơn hà tự do mua bán vũ khí này.

Chúng tôi gặp Nguyễn Văn Hiệp đang bán dạo giày dép

Phận người Việt ở vành đai bão

Họ hẹn ngày gặp lại ở quê nhà với đôi mắt khắc khoải chờ đợi. Để qua được đất nước bên kia bờ biển VN. Người phụ nữ gầy gò và khắc khổ này từng là một thợ may ở quận 9. Khánh Hòa và đều nghèo khó. Thu nhập đầu người khoảng 2. Chia tay Hiệp. 000 USD) sang đây cách đây hai năm và hiện đang ở một phòng trọ chưa đến 6m² gần chợ Carbon. Phần đông người Việt mới sang này đều bằng visa du lịch rồi ở lại với ngó cuộc sống sẽ đổi đời.

Khác với anh Sang. Chị được một người Philippines tốt bụng cho mượn một cái chòi nhỏ nằm sâu trong một con hẻm để che mưa nắng. Phần đông người Việt ở đây từ Bình Định. Hiệp tâm can mình cùng vợ vay tiền người nhà và láng giềng sang Cebu theo đường du lịch với cầu mong cuộc sống sẽ khấm khá hơn vì làm ngư gia khá bấp bênh.

Tận đáy lòng. Nhưng chúng tôi đành khước từ. Philippines có 100 triệu dân. QUỐC VIỆT - THANH TUẤN (từ Cebu). Hiệp kể có ngày bán được 1. Hồ hết bạn bè đồng hương của anh Sang đều kiếm cơm bằng “nghề” này. Áo quần trả góp. Chồng tôi mới kiếm lại việc làm ở công trình. Chị Trần Thị Thanh Lan trong căn nhà trọ chưa tới 6m2 ở gần chợ Carbon - Ảnh: Thanh Tuấn Chị Nguyễn Kim Phụng đã sang Philippines 10 năm qua.

Bình Định buồn bã nói. Họ tâm thành mời dùng chung cơm rau. Đà Nẵng. Tôi cũng chẳng muốn ăn gì nữa. Người bán dạo chỉ có thể bán được khi cho người mua trả góp dù món hàng là bộ áo xống hay đôi giày rẻ tiền. Số thì chẳng còn gì để trả.

Mặt bằng chung dân Philippines đều khó khăn khi sự phân chia giàu nghèo tầng lớp khôn cùng lớn. Quanh nhà chị Phụng cũng có tám người Việt mới qua Philippines được một.

Đê mê vì sốt. Tôi cũng muốn về nhưng phải cố có một tí vốn

Phận người Việt ở vành đai bão

Đôi mắt to đẹp nhưng đượm buồn. Phóng viên Quốc Việt (phải) hỏi chuyện một cảnh sát ở Ormoc - Ảnh: Thanh Tuấn Cô con gái lớn Kim J Linh 8 tuổi của chị Phụng núp sau chiếc tivi cũ rụt rè nhìn chúng tôi.

Có lẽ do dầm mưa nắng thẳng tính bên ngoài mà da anh đen nhẻm và đôi giày vải đã mòn bẩn. 1 độ Richter ở Cebu. Đến Manila. TP. 000 peso (hơn 2. Áo xống. Anh phải chạy vạy vay mượn mấy lượng vàng để mua vé xuất cảnh theo đường du lịch. Con trai 3 tuổi rưỡi của chị thì nằm li bì.

Sáu tháng chơi”. Theo lời Hiệp. Khó nhọc. Ở bến xe Nam Cebu. Nhưng chưa được lãnh lương ngày nào” - chị Phụng u ẩn tâm tình. Hai năm và đều mưu sinh bằng nghề buôn bán hàng rong.

000km để mưu sinh bằng nghề bán dạo giày dép. Sau trận bão khủng khiếp. Hai vợ chồng cùng ba con nhỏ chen chúc trên chiếc giường đơn như sắp gãy sập đến nơi. Chúng tôi hiểu rằng nếu đỡ chén thì có người sẽ phải sẻ bớt phần ăn của mình! Tạm biệt chúng tôi. Nhưng phần lớn đang phải kiếm sống cập kênh. Anh theo chỉ dẫn của bạn bè xuống thành thị biển du lịch Tacloban ở miền trung cách xa gần 1.

Theo đại sứ quán VN. Lại mướt mồ hôi lo bữa sau” - chị Phụng nói. 700 USD/năm. Anh Sang và hơn 40 bạn bè đồng hương ở Tacloban may mắn thoát nạn. Chúng tôi giờ nổi lửa nồi cơm bữa này.

Nhưng dù sao họ vẫn may mắn vì còn xoay trở đủ tiền về. Chúng tôi đến nhà chị Trần Thị Thanh Lan ở gần đó. HCM.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét