Tác phẩm của nhà văn Bùi Đức Ái (Anh Đức) viết năm 1958. Không kích thích nó lớn nhanh thì mình rã họng vì đói. Vì hai anh ấy đều đã chết. Một anh trồng rau ở Hà Nội bảo. Giờ kể ra càng đau lòng. Thế là anh phun tất. Riêng rau để nhà anh ăn thì trồng riêng ra một luống rau sạch. Sau này được lấy làm kịch bản cho phim truyện Chị Tư Hậu. Sướng lắm. Anh trồng chè dành riêng đồi chè sạch cho mình uống lại mua rau của anh bán rau bẩn về ăn; còn anh trồng rau dành riêng cho mình một luống rau sạch để ăn cho sướng mồm.
Nguồn: FB Thể thao & Văn hóa Cuối tuần (*) Một chuyện chép ở bệnh viện. Thì lại nhấm nháp uống chè chứa thuốc trừ sâu của anh chè bẩn.
Tôi nghe mà đau lòng. Rau của tớ không phun thuốc sâu thì sâu nó ăn hết. Ăn sống ngon ơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét