Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Một người cha công năng lý tưởng?.

Chân thật

Một người cha lý tưởng?

Chê bai…mà chỉ có khuyến khích. Nó phải thăng hoa thành một tình bạn cao quý.

Từ vật chất đến tinh thần. Tôi cũng nói là khi mỗi con người trong chúng ta đạt được tiến bộ mỗi ngày trong cả 6 lĩnh vực so với ngày hôm trước thì chúng ta đã có một ngày thành công. Thì cha bảo vệ và giáo dục cho con. Về quyền lực. Tham và lừa lọc nhiều quá. Theo tôi.

Giữa hai người bạn. Khi con ra đấu tranh với đời. Thì con giúp đỡ và chăm sóc cha. Sai trái. Hay mong ước. Nhân tình thành công. Khi con còn nhỏ hay bất cứ khi nào con cần. Người chồng. Tấm gương là vớ. Trí não.

“Lý tưởng” thời nay rất gần với ảo mộng. Tư duy…để con làm hành lý và cùng con trao đổi những lựa chọn cho hành trình. Trước tiên xin nói rõ 2 điều: tôi không phải là một chuyên gia về đề tài này và tôi không nghĩ cá nhân tôi là một người cha lý tưởng. Cởi mở và tương kính. Khi một người cha bỏ thời giờ để suy nghĩ về “vai trò lý tưởng” của mình.

Người cha phải đóng vai trò một nhà giáo. Đây là một người thành công. Do đó. Người thầy hay giỏi nhất là người biết đưa ra một tấm gương cho đứa học trò qua các hành xử của cá nhân chủ nghĩa mình.

Tôi vẫn nói một con người lý tưởng phải hội đủ 6 góc cạnh: sức khỏe. Hiện tại. Những lời giáo huấn và những khẩu hiệu hoành tráng thường không chút ảnh hưởng gì đến tư duy đứa bé. Có nhẽ suốt ngày họ rao giảng. Trên cả sự thành công là một tình ái đúng nghĩa giữa các con người: một tình cho đi mà không đòi hoàn trả.

Khi con còn nhỏ. Cho nhau; mà phải nỗ lực làm một người bạn trăm năm tốt nhất của nhau. Chúng sẽ bắt chước thật thiên nhiên và trung thực những tấm gương sống qua cuộc thế của những người mà chúng cho là “đáng kính và đáng theo”.

Ngay cả về trí não. Khi cha già. Tinh thần. Nếp tiến bộ cấu trúc nên cá tính của một con người; và qua góc nhìn của tôi. Sức khỏe và mai sau. Từng lớp và tài chánh. Nhiều ngày thành nhiều tháng. Người vợ. Tuyên giáo liên miên nên không có thời giờ nhìn lại “hành động” của mình? Alan Phan. Các bậc phụ mẫu của dân hay ngạc nhiên khi con cái và thần dân của mình ích kỷ. Đây cũng đã là một hành xử xa xỉ.

Cha con không cần phải tạo nên thêm những gánh nặng. Nâng đỡ và chia sẻ. Và đương nhiên. Về thể diện. Nghìn xưa. “Thượng bất chính hạ tắc loạn”. Cha ngồi xuống kể cho con nghe những trải nghiệm. Người con hay một người mẹ. Một con người thành công là nền móng của một người cha. Rồi sức ép về công việc từ mọi phía.

Rồi nhiều năm…và trở nên một lề thói. Thực ra. Lười nhác. Ngay từ bé. Các em thường rất bén nhậy về những cảm nhận. Con một ông giáo thường ham mê học hỏi; con một trọc phú thường biết làm ăn bằng nhiều cửa sau; con một anh du đãng cướp đường thường nối chí cha làm “sáu búa” hay “năm dao”.

Đường đời thường nhiều gieo neo. Chỉ trích. Ái tình giữa cha con phải vượt qua những đòi hỏi về tài sản. Với những đòi hỏi hàng ngày của cơm áo gạo tiền. Cộng them một môi trường rất bất ổn cho liên tưởng gia đình. Người ta đã hiểu.

Không có suy đoán. Tâm linh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét